7.3.2026 Where We Stay, Where We Go. Goetheinstitut Ho Chi Minh City, Vietnam, with Phương Hoàng, Nguyễn Ngọc Hải

English below:
Dòng Chảy
«CURRENTS: WHERE WE STAY, WHERE WE GO»
"Currrents" tập hợp ba dòng chảy: một phim tiểu luận gần như không lời và hai dự án nhiếp ảnh - dõi theo cách lịch sử len lỏi vào cuộc sống thường nhật và định hình những gì chúng ta gọi là nhà.
Bộ phim Silent Orange (2025) của Matthias Leupold quan sát cuộc sống thường nhật của một gia đình có 12 người con đã chết vì chất độc Dioxin với lời thoại tối thiểu và không có khung phỏng vấn thông thường. Được quay mà không có đoàn làm phim hiện diện - các máy quay đặt cố định ở nhiều vị trí trong nhà - tác phẩm bám sát những điều thường nhật, những khoảng lặng và thực tế sinh tồn. Câu hỏi đặt ra vừa mang tính cá nhân vừa mang tính cấu trúc: làm thế nào người sống sót có thể sống với số phận mà họ không lựa chọn - điều gì xảy ra khi người chăm sóc ra đi?
Mưa/Rain (2016-17) của Nguyễn Ngọc Hải ghi lại chuyển động đời sống đường phố ở Sài Gòn trong mưa. Mưa trở thành bầu không khí và ẩn dụ: giao điểm gặp gỡ, nơi cảm xúc cá nhân thời thơ ấu và cuộc sống hiện tại của tác giả được biểu lộ.
Xuyên suốt cơn mưa, tàn dư và những cánh đồng lúa, tác phẩm "Dấu vết của gạo"
(2020-) của Phương Hoàng mở rộng phạm vi địa lý và dòng thời gian của tOển lãm qua trưng bày đa phương tiện khi tác giả tìm hiểu ngọn nguồn di cư của người Việt. Bắt đầu với sự kiện 18.442 người bị cưỡng bức sang lao động ở miền nam nước Pháp (1939-
1954), dự án không muốn giữ lịch sử ở khoảng cách an toàn mà dõi theo cách lịch sử đó tiếp tục định hình các tuyến đường, lựa chọn và cuộc sống của nhiều gia đình Việt hiện
dai.
Triển lăm được hỗ trợ thực hiện bởi Viện Goethe HCMC.
***

Dòng Chảy
“CURRENTS: WHERE WE STAY, WHERE WE GO”

“Currents” brings together three streams: an almost wordless essay film and two photographic projects that trace how history seeps into everyday life and shapes what we call home.

Silent Orange (2025) by Matthias Leupold observes the daily life of a family in which twelve children have died as a result of dioxin exposure. With minimal dialogue and no conventional interview framework, the film was shot without a crew present—cameras were fixed in multiple positions throughout the house. The work closely follows the ordinary, the pauses, and the realities of survival. The questions it raises are both personal and structural: how can survivors live with a fate they did not choose—and what happens when the caregiver is gone?

Mưa / Rain (2016–17) by Nguyễn Ngọc Hải captures the movement of street life in Saigon during rainfall. Rain becomes both atmosphere and metaphor: a point of intersection where the artist’s childhood emotions and present-day life are revealed.

Across rain, remnants, and rice fields, Traces of Rice (2020–) by Phương Hoàng expands the exhibition’s geographical scope and timeline through a multimedia presentation. The artist investigates the origins of Vietnamese migration, beginning with the forced relocation of 18,442 individuals to work in southern France (1939–1954). Rather than holding history at a safe distance, the project follows how it continues to shape routes, choices, and the lives of many Vietnamese families today.

The exhibition is supported by the Goethe-Institut Ho Chi Minh City.

 

Write a comment

Comments: 0